Chào Năm Mới 2015

Chao Nam Moi 2015

Một năm 2014 với bao biến cố, đổi thay đã qua rồi... Cầu chúc tất cả mọi người trên khắp thế gian một năm mới 2015 an lành và tươi sáng hơn.

FairyBookShelf.com

FairyBookShelf.com Từ ngày 1/1/2010, TSTT đã chính thức có thêm trang tiếng Anh tại địa chỉ www.fairybookshelf.com. Các bạn tiếp tục ủng hộ TSTT nhé.

Hoà Thượng Cua

Hoà thượng Cua


Hoà Thượng Cua Năm 1652, tại huyện Cẩm Giang, hai mẹ con một cậu bé sống với nhau trong nghèo nàn cơ cực nhưng hạnh phúc. Một hôm trước khi gánh đồ ra chợ bán, mẹ dặn con, “Trưa nay con hái rau đay nấu canh với cua mẹ vừa bắt hồi sáng, để khi đi bán về, mẹ con mình cùng ăn nghe con.” “Dạ.”

Gần trưa khi cậu bé đến gần giỏ cua ở xó bếp, định trút cua ra cối giã, chợt thấy đám bọt sùi trên thân mấy con cua, mắt chúng lợt lạt như van xin, cậu nghĩ thì ra cua cũng biết khóc, chúng đang sợ mình giết chúng đây mà. Tội quá làm sao mình nỡ lòng! Cậu mang giỏ cua ra bờ ao, trút hết xuống đất. Nhìn lũ cua vội vã bò đi tản mát hoặc lặn ùm xuống nước, cậu mỉm cười. . .
Người mẹ trẻ quẩy gánh hàng không bán hết còn nặng trĩu trên đường về dưới trời trưa nắng gắt, mồ hôi chảy xuống đầy mặt và loang lỗ trên lưng áo. Nghĩ tới bữa cơm với canh cua rau đay,cô thấy ít ra còn chút hạnh phúc mong manh chờ mình.
Về đến nhà, chỉ thấy dĩa cà muối nằm chơ vơ trên mâm cơm, cô ngạc nhiên hỏi, “Con quên nấu canh cua à?” Cậu bé ngập ngừng, “Dạ con không quên đâu mẹ. Nhưng . . . lúc định bắt cua đem giã, con thấy chúng khóc tội quá nên . . . đã thả hết rồi.” “Cái gì? Mầy nói cái gì?” “Dạ . . . con thả cua đi hết rồi.” Tức nghẹn người,mắt cô long lên, làm thằng bé sợ co rúm người lại. Thuận tay, cô cầm cây đòn gánh phan vào chân con. Trúng đòn vào chân đau điếng, thằng bé chạy vụt ra sân.
Người mẹ gục mặt xuống bàn khóc. Không biết thời gian bao lâu đã trôi qua, khi cô ngẩn đầu lên thì thấy trời đã xế chiều, cả nhà vắng lặng. Ân hận vì mình quá nóng giận đã khiến con sợ hãi và chịu đòn, cô lên tiêng gọi con, nhưng bốn bề vắng lặng, vắng lặng một cách thê lương. Cô vội nháo nhác đi tìm . . . Cuộc tìm kiếm kéo dài 40 năm trong vô vọng. Người mẹ dong ruỗi từ làng này qua làng khác tìm con.
Khi đã mòn mõi và trở thành một bà già, bà trở lại cất một quán nước gần làng cũ mong có ngày gặp lại đứa con thân yêu. Một hôm có một nhà sư trạc hơn 50 tuổi ghé qua quán nước. Không biết động lực huyền bí nào sui khiến, bà cảm thấy rất thân thiết với vị tu sĩ này. Sau khi được  mời một chén trà, Sư lân la gợi chuyện. Bà được dịp trút hết tâm tư trong lòng về nỗi nhớ nhung đứa con, về sự ân hận không có cơ hội bù đấp cho nó. Sư lẵng lặng nghe, tự nhủ, “Đúng là mẹ mình đây rồi!” Thật ra ngày bị mẹ nỗi giận quăng đòn gánh vào chân, cậu bé sợ quá vì trông mẹ hung dữ như một phù thuỷ, cứ đâm đầu chạy thẳng và té ngất xỉu ở bờ ruộng. Một hoà thượng trên đường hoằng pháp cứu đem về chùa. Tỉnh dậy cậu không còn nhớ mình là ai, ở đâu. Hoà thượng cho ở lại chùa lo nhang đèn, kinh kệ. Theo năm tháng cậu bé trở nên một cao tăng thấm nhuần Phật Pháp và tâm trí sáng lại, nhớ chuyện đã qua. Vị Hoà thượng trao lại chùa cho Sư trụ trì trước khi viên tịch. Sư nhớ mẹ nên trở về làng cũ tìm bà.
Nhìn mẹ say sưa nói, Sư suy nghĩ, “Mình muốn ôm chầm lấy mẹ để mẹ con trùng phùng, thoả lòng trông đợi 40 năm qua. Nhưng đó là tình cảm thông thường của thế gian. Mình đem mẹ về chùa, sớm hôm phụng dưỡng nhưng mẹ có thể vì thế mà kiêu mạn lấn áp chư tăng, năng nhẹ người đến làm công quả. Như vậy thì nghiệp của mẹ sẽ nặng và chịu mãi cái khổ luân hồi.” Sư tự nhủ, “Không được, mình làm thế là hại mẹ mình rồi!” Một lúc khá lâu sau, Sư chợt sáng ý, hỏi mẹ, “Bác ơi, bác có muốn theo tôi về chùa để sống nương cửa Phật không?” Mắt bà già sáng lên, “Muốn, muốn lắm. Nhưng . . . tôi già rồi làm sao góp công với chùa được?” Sư dịu dàng nói, “Không sao cả, người trẻ góp sức theo trẻ, người già góp sức theo già.”
Sư đem bà về chùa, cho ở trong một am tranh nhỏ sau chùa, phân công mỗi ngày nhặt hoa lá rụng trước am, khoẻ làm mệt nghỉ. Sáng nào sư cũng đến thăm bà, hỏi han sức khoẻ, nhắc bà niệm Phật. Nhờ sự săn sóc thành kính của Sư, nhờ không khí thanh thoát cửa Phật, dần dần bà thấy thân tâm thực sự an lạc, và cảm nhận một niềm vui chân thật khó diễn tả. Sau đó, khi bà qua đời Sư đã cung kính đi ba vòng quanh quan tài của bà. Mọi người bây giờ đã rõ bà là thân mẫu của ngài. Sư cho lập một ngôi chùa tại quán nước của mẹ ngày xưa. Am tranh mà mẹ thường ở có tên là Dưỡng Mẫu Đường, sớm chiều khói hương nghi ngút.
Đó là câu chuyện của Thiền sư Tông Diễn, hiệu Chơn Dung (1640-1711). Đối với dân chúng, ngài là Hoà Thượng Cua—cái tên dân dã mộc mạc nhưng thân thương. Mới hay, có nhiều cách giúp người thân nhưng ta có thể chọn cách giúp tốt nhất. Những người có tinh thần siêu việt thường nghĩ được cách siêu việt.

Trích thuật từ Tuần báo Sài Gòn Nhỏ, số 682, ngày 24.09.2011 (không đề tên soạn giả)

Lần cập nhật cuối ( Thứ hai, 12 Tháng 11 2012 02:02 )  

Thêm lời bình


Mã an toàn
Thử từ khác

Tìm với Google

Tìm kiếm Tùy Chỉnh

Yêu TSTT