Truyện Trạng Quỳnh – Phơi sách, phơi bụng
Ở vùng Trạng Quỳnh dạy học có một trọc phú. Lão này đã dốt, lại thích học làm sang, thỉnh thoảng mò đến nhà Trạng, đòi mượn sách. Một bận thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng.
Lão trọc phú bước vào, thấy lạ, hỏi, "Thầy làm gì thế?" Quỳnh đáp, "À, có gì đâu! Hôm nay được cái nắng, tôi đem phơi sách cho khỏi mốc." "Sách ở đâu?" Quỳnh chỉ vào bụng, "Sách chứa đầy trong này!"
Biết mình bị đuổi khéo, trọc phú đành phải ra về. Bận khác, lão cho người mời Quỳnh đến nhà. Để rửa mối hận cũ, lão cũng bắt chước, đánh trần thằn lằn, nằm ngửa bụng ở giữa sân đợi khách . . .
Thấy Quỳnh vừa bước vào, lão trọc phú cất giọng con vẹt, bắt chước . . . "Hôm nay được cái nắng tốt, tôi nằm phơi sách cho khỏi mốc." Bất đồ, Quỳnh cười toáng, lấy tay vỗ bình bịch vào cái bụng phệ của hắn mà nói, "Ruột nhà ông toàn chứa những đồ ngon chưa tiêu hết phải đem phơi, chứ làm cóc gì có sách mà phơi!" Lão kia trố mắt, "Sao thầy biết?" Quỳnh lại cười toáng lên, lấy tay lắc lắc cái bụng béo ú ị của lão, "Ông cũng nghe rõ chứ? Cái bụng ông nó đang kêu 'ong óc' đây này! Tiếng cơm, tiếng cá, tiếng thịt gà chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách gì đâu. Thôi ngồi dậy, mặc áo vào nhà đi.
Lão trọc phú lủi thủi làm theo lời Quỳnh và ngồi tiếp khách một cách miễn cưỡng.
Trích trong “Kho Tàng Truyện Trạng” do Thạch Phương, Nguyễn Chí Bền, và Mai Hương sưu tập, biên sọan. Nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội, Hà Nội, 1995.





Cổ tích giúp cho trí tưởng tượng của trẻ thêm phong phú, tâm hồn giàu yêu thương và cảm xúc, biết phân biệt cái xấu, cái tốt…; đặc biệt phát triển ngôn ngữ nghe và nói là những gì tốt đẹp nhất và thiết thực nhất mà truyện cổ tích đem lại cho trẻ thơ.