Chào Năm Mới 2014

Chao Nam Moi 2014

Một năm 2013 với bao biến cố, đổi thay đã qua rồi... Cầu chúc tất cả mọi người trên khắp thế gian một năm mới 2014 an lành và tươi sáng hơn.

FairyBookShelf.com

FairyBookShelf.com Từ ngày 1/1/2010, TSTT đã chính thức có thêm trang tiếng Anh tại địa chỉ www.fairybookshelf.com. Các bạn tiếp tục ủng hộ TSTT nhé.

Thần đồng đất Việt

Tranh truyện thần đồng đất Việt đã được scan và lần lượt upload hàng tuần cho các em thưởng thức.

Truyện Tiên 12+ Tâm hồn cao thượng Tâm Hồn Cao Thượng - Trường câm điếc

Tâm Hồn Cao Thượng - Trường câm điếc

Tam Hon Cao Thuong

Trường câm điếc

Chủ nhật, ngày 28

 

Sáng nay có người gọi cửa. Tôi nghe thấy cha tôi kêu tiếng ngạc nhiên :
_ A ! Bác Giorđanô !
Bác là người làm vườn cũ nhà tôi quê ở Côrđôva.
Sang Hylạp làm cho sở hoả xa ba năm, nay bác mới về, tay xách một gói lớn.
Trông bác hơi già nhưng vẫn tươi tỉnh và vui vẻ như xưa.

Cha tôi mời bác vào, nhưng bác có ý vội vã từ chối và hỏi luôn :
_ Nhà tôi bình yên chứ ? Cháu Luizya độ này thế nào ?
Mẹ tôi đáp :
_ Bình yên cả. Còn Luizya thì tôi mới vào thăm được mấy hôm nay.
Bác Giorđanô mừng quá, gửi gói đồ rồi vào trường câm điếc thăm con. Cha tôi cho tôi đi theo. Đi đường, bác nói chuyện với tôi, có ý buồn :
_ Tội nghiệp cho em Luizya ! Mới lọt lòng ra đã phải chịu cái tật xấu xa. Nghĩ nỗi tôi không bao giờ được nghe thấy tiếng em gọi "cha" và em không bao giờ được nghe thấy tiếng tôi gọi "con ơi" ! , những tiếng thân yêu phát ra tự tim huyết, thì tôi buồn không biết chừng nào ! May mà có người mách và giúp cho em vào trường, tôi cũng đỡ phiền. Em vào đây từ năm lên 8, tính đến nay đã 11 tuổi rồi. Chắc em đã lớn lắm rồi, cậu nhi? Em đã nói chuyện được bằng dấu hiệu chưa ? Em có vui không ? hở cậu ?
Tôi đáp :
_ Trường câm điếc đây rồi. Bác vào sẽ biết.
Chúng tôi tới cổng, người gác ra hỏi. Bác Giorđanô nói :
_ Tôi là cha em Luizya. Hôm nay xin phép vào thăm.
Người gác đáp :
_ Các cô ấy đang chơi. Để tôi thưa với bà giáo. Mời ông vào tạm phòng khách.
Vài phút sau, cửa phòng mở. Một bà giáo dắt tay một cô gái nhỏ vào.
Hai cha con nhìn nhau một lúc rồi ôm lấy nhau vừa khóc vừa mừng.
Cô bé mặc áo chùng trắng, dọc đỏ, và đeo một cái yếm xanh.
Vuốt ve con xong, bác Giorđanô lùi lại ngắm nhìn con gái rồi kêu to :
_ Trời ơi ! Con tôi chóng lớn và xinh đẹp quá !... Thưa abf, bà là bà giáo dạy cháu. Xin bà bảo cháu ra một vài dấu hiệu để nói chuyện với tôi xem thế nào ?
Bà giáo mỉm cười sẻ bảo cô bé đứng cạnh đang nhìn bà :
_ Ông này là ai ?

Bác làm vườn sửng sốt và reo lên như một người điên :
_ Con tôi biết nói à ? Chết chửa ! Thế mà tôi không biết. Con tôi biết nói rồi. Trời ơi ! Con nói nữa cho cha nghe.
Bác Giorđôna ôm và bế con lên hai, ba lần, có vẻ sung sướng lắm.
_ Thưa bà thế ra cháu không phải nói chuyện bằng hiệu, bằng ngón tay ?
Bà giáo đáp :
_ Ông Giorđanô ơi ! Học bằng hiệu là lối cổ, lối ấy đã bỏ rồi . Bây giờ chúng tôi dạy theo lối mới gọi là phép "khẩu truyền" ông vẫn chưa rõ à ?
_ Thưa bà, tôi không hiểu, vì đã ba năm nay tôi đi ngoại quốc. Nhà có viết thơ nhưng tôi vẫn yên trí, "cháu biết nói" là "nói bằng hiệu", chứ không ngỡ cháu nói ra tiếng... Con ơi ! Con có biết không ? Con trả lời đi !
Bà giáo đỡ lời :
_ Ông ơi ! Cháu không nghe thấy gì đâu vì cháu điếc. Nhưng nhìn môi ông cử động, cháu có thể nhận ra ông nói câu gì. Tuy miệng cháu nói được, nhưng tai cháu vẫn không nghe thấy tiếng mình phát ra. Sở dĩ cháu nói thành tiếng là vì chúng tôi dạy cháu vừa vận động môi, vừa do lồng ngực và cuống họng phát ra từng "chữ" từng "vần"...
Bác làm vườn ghé vào tai hỏi con :
_ Cha vào thăm, con có thích không ?
Cô bé ngẩn người đứng im. Bà giáo cười bảo bác Giorđanô :
_ Luizya không trả lời vì không được nhìn miệng ông nói. Bây giờ ông quay lại trước mặt cháu và nhắc lại câu ông vừa nói thì cháu hiểu ngay.
Người cha nhìn mặt con, nói :
_ Cha đã về, cha không đi nữa, con có sung sướng không ?
_ Cha về và không bỏ con đi nữa, con rất lấy làm sung sướng.
Bác làm vườn hỏi thử con mấy câu nữa :
_ Tên mẹ con là gì ?
_ Antônia.
_ Tên chị con là gì ?
_ Andêlacđa
_ Trường này gọi là trường gì ?
_ Trường câm điếc.
_ Hai lần mười là bao nhiêu ?
_ Hai mươi.
Bác làm vườn rất hoan hỉ, quay lại nói với bà giáo :
_ Thưa bà, chúng tôi cảm ơn bà một trăm lần, một nghìn lần. Và xin bà tha lỗi cho chúng tôi là kẻ quê kệch, không biết giải bày thế nào để cảm ơn bà.
Bà giáo nói :
_ Không những cháu đã biết nói, cháu còn biết viết và biết tính nữa. Cháu biết hết cả tên những đồ vật thường dùng, biết đôi chút về sử ký và địa dư. Hiện giờ cháu đang ở lớp sơ đẳng. Học hết hai năm nữa cháu sẽ có một nền học thức phổ thông và có thể đi làm việc. HIện đã có nhiều em học ở đây ra bán hàng cho các hãng buôn rất đắc lực... Chúng cũng làm được đủ bổn phận như người thường.
Chợt có tiếng trẻ tập đọc ở trên trường đưa xuống bác làm vườn thấy lạ, lắng tai nghe. Bà giáo bảo :
_ Ông để tôi gọi một em ở lớp dự bị xuống đọc ông nghe.
Nói xong, bà ra hiệu cho người gác gọi. Lát sau người gác đưa một cô bé 8, 9 tuổi xuống. Cô này mới vào đây được ít lâu.
Bà giáo há mồm như người đọc chữ Ơ ra hiệu cho cô học trò đọc theo.
Cô bé đọc :
_ Ô.
_ Không phải thế.
Nói xong, bà giáo liền cầm hai bàn tay học trò, một để vào cổ họng mình, một để vào ngực mình rồi tự đọc : Ơ.
Cô bé nhận kỹ luồng hơi ở ngực phát ra và đi qua cuống họng thế nào rồi bắt chước đọc lại rất đúng : Ơ...
Rồi vẫn dùng cách ấy, bà dạy cô bé đọc những chữ C và Đ.
Bác làm vườn nghĩ một lúc nói :
_ Thưa bà, dạy như thế này mất nhiều công và phải kiên nhẫn lắm mới được. Thiết tưởng ở trên đời này không có thứ phần thưởng gì xứng đáng để đền công các bà... Thưa bà, tôi có thể chào và cảm ơn bà đốc được không ?
_ Bà đốc không có đây. Nhưng có một người khác mà ông đang cảm ơn. Theo lệ ở đây thì những trò bé thường giao cho trò lớn trông nom như người chị, người mẹ trong nhà. Cháu Luizya ở đây giao cho một em 17 tuổi trông nom. Em này là con một người làm bánh ở với Luizya rất tốt. Hai năm nay, chính em ấy đã giúp Luizya mặc áo , đội mũ, đã dạy Luizya khâu vá và lúc nào cũng ở cạnh Luizya...
_ A ! Này ! ...Luizya ơi ! Mẹ con ở đây tên là gì ?
Luizya cười đáp :
_ Catêrina, tử tế lắm !
Người gác theo hiệu bà giáo chạy đi một lúc thì có một cô câm điếc khoẻ mạnh, tươi tỉnh, tóc vàng, áo dọc đỏ và yếm xanh xuống. Trông thấy người lạ, đôi má ửng hồng, cô cuối đầu cười nụ.
Luizya chạy lại nắm tay Catêrina và nói :
_ Catêrina.
Bác Giorđanô bèn bắt tay Catêrina và nói :
_ Cảm ơn em. Ta chúc cho em và gia quyến em được hưởng phúc lành. Em hãy nhận lấy những lời chúc tụng thành thực của một người thợ, một người cha khốn khổ em ạ !
Cô bé chỉ vuốt ve Luizya không trả lời .
Bà giáo nói :
_ Ông có thể cho Luizya về ngay bây giờ.
_ Xin phép bà cho cháu vè Côrđova, mai tôi sẽ đưa cháu lên.
Luizya chạy vào đội mũ, khoác măng tô rồi ra với cha.
Trước khi ra về, bác Giorđôna có đưa một đồng tiền vàng xin cúng vào nhà trường, nhưng bà giáo không nhận, bỏ vào túi gilê Luizya và nói :
_ Ở đây, chúng tôi không lấy một vật gì của ai cho cả. Và ông đã phí bao nhiêu mồ hôi nước mắt mới kiếm được đồng tiền... Chúng tôi rất cảm động về lòng chân thành của ông và xin cảm ơn ông .
Hai cha con chào bà giáo và dắt nhau ra.
Ra đến đường, cô bé nhảy nhót kêu to :
_ Hôm nay, trời đẹp quá !

(Còn tiếp)

Edmond De Amicis; Hà Mai Anh dịch (nguồn: www.tatvn.com)

 

 

 

Thêm lời bình


Mã an toàn
Thử từ khác

Cổ tích giúp cho trí tưởng tượng của trẻ thêm phong phú, tâm hồn giàu yêu thương và cảm xúc, biết phân biệt cái xấu, cái tốt…; đặc biệt phát triển ngôn ngữ nghe và nói là những gì tốt đẹp nhất và thiết thực nhất mà truyện cổ tích đem lại cho trẻ thơ.

Tìm với Google

Tìm kiếm Tùy Chỉnh

Yêu TSTT

Thăm dò

Bạn ở lứa tuổi nào
 

Khách trực tuyến

Hiện có 3 khách Trực tuyến