Chào Năm Mới 2014

Chao Nam Moi 2014

Một năm 2013 với bao biến cố, đổi thay đã qua rồi... Cầu chúc tất cả mọi người trên khắp thế gian một năm mới 2014 an lành và tươi sáng hơn.

FairyBookShelf.com

FairyBookShelf.com Từ ngày 1/1/2010, TSTT đã chính thức có thêm trang tiếng Anh tại địa chỉ www.fairybookshelf.com. Các bạn tiếp tục ủng hộ TSTT nhé.

Rắn Báo Oán - Kì 2

Ran Bao OanMấy chục năm trôi qua. Con rắn ẩn nấp trong chàm lúc này đã lành vết thương và đã trở thành xà tinh. Nhớ lại món nợ cũ, nó bèn hóa thành một người con gái rất đẹp đi tìm kẻ thù. Lúc này ông đồ đã mất, con ông cũng lưu lạc chết ở quê người, chỉ còn cháu bé lúc này là Nguyễn Trãi, bấy giờ đang làm quan đại thần trong triều ở kinh đô, chức cả quyền cao, vua quan đều trọng vọng. Một hôm Nguyễn Trãi nhân thong thả đi chơi chợ ở phía ngoài kinh thành. Con rắn biết tin bèn hóa thành một cô gái bán chiếu...

Cho nên lúc Nguyễn Trãi vào đến chợ, ông nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi đặt gánh chiếu đứng đọc tờ cáo thị dán ở cổng. Thấy người con gái bán chiếu ăn mặc nghèo khổ mà mặt mũi đẹp tựa trăng rằm, lại dáng điệu thanh tú, chẳng có gì là lam lũ. Ông sai dừng cáng bảo người lính hầu gọi cô tới và hỏi:
- Ả tên gì, con cái nhà ai, tại sao lại làm nghề này ?

Nàng đáp:
- Thiếp tên Nguyễn thị Lộ, vì bố mẹ mất cả, không biết nương tựa vào ai, nên đi ở với một người làm nghề dệt chiếu.

Nguyễn Trãi hỏi tiếp:
- Vậy làm sao nàng lại biết chữ ?

- Thưa hồi còn nhỏ, cha mẹ thiếp có cho theo đòi nghiên bút.

- Nếu vậy thì ta có bài thơ này nàng thử họa lại xem sao.

Ả ở đâu bán chiếu gon ?
Chẳng hay chiếu đã hết hay còn ?
Xuân xanh chừng độ bao nhiêu tuổi ?
Đã có chồng chưa ? Được mấy con ?


Cô gái liền họa lại :

Tôi ở Tây Hồ bán chiếu gon,
Cớ chi ông hỏi hết hay còn.
Xuân xanh mới độ trăng tròn lẻ.
Chồng còn chưa có, có chi con?


Nguyễn Trãi tấm tắc khen :
- Chao ôi ! Tài sắc này quả thực là thiên phú. Ta đang cần một người hầu bút nghiên, chẳng hay nàng có muốn bỏ nghề bán chiếu, về ở với ta trong phủ không ?

Biết mưu đã thành, cô gái gật đầu. Sau lần đi dạo chợ ấy, Nguyễn Trãi đưa Thị Lộ về làm hầu gái. Càng ngày ông càng yêu vì nết , trọng vì tài. Với ông Thị Lộ vừa là người vợ vừa là người bạn văn chương. Sắc đẹp của nàng làm cho cả phủ phải nổi ghen. Nhưng nàng rất khôn ngoan, biết lấy lòng tất cả mọi người. Đối với Nguyễn Trãi thì hết sức chiều chuộng, lại giúp ông thảo các giấy tờ việc quan rất trôi chảy, nên ông rất yêu dấu.
Tiếng đồn về người hầu gái của Nguyễn Trãi chẳng mấy chốc vang đi khắp nơi. Buổi ấy nhà vua đang cần một người hầu giảng sách, nghe tiếng Thị Lộ tài sắc hơn người, vua bèn buộc Nguyễn Trãi dâng luôn cho mình. Thị Lộ lại trổ tài chiều chuộng rất mực ông vua trẻ. Càng ngày vua càng yêu mến không rời, phong cho làm nữ học sĩ.

Một hôm, mẹ vua bị bệnh đau mắt rất nặng, thái y viện không có cách gì chữa khỏi, nghe tin này, Thị Lộ bèn tâu vua :
- Thiếp ngày trước ngoài việc học chữ ra còn võ vẽ đôi chút nghề y. Nếu được phép bệ hạ, thiếp thử chữa cho Hoàng Thái Hậu xem sao.

Vua không ngờ nữ học sĩ lại lắm tài nghề, bèn y cho. Thị Lộ đến nơi, chỉ cần dùng lưỡi mình liếm vào mắt của mẹ vua, tự nhiên bệnh đau mắt của mẹ vua khỏi hẳn, không cần tra thuốc men gì. Sau việc đó vua càng yêu dấu và tin cậy.

Một hôm, vua bị bệnh đau lưỡi. sực nhớ tới Thị Lộ, nhà vua bèn đòi nàng vào cung để chưa cho cho mình. Thấy đúng là cơ hội thuận tiện để báo thù, đến nơi, Thị Lộ bảo vua thè lưỡi ra rắn liền cắn vào lưỡi vua một cái. Vua ngã chết ngay, không kịp kêu lên một tiếng. Triều đình lập tức bắt giam Thị Lộ và bắt giam luôn cả Nguyễn Trãi để xét xử.

Chẳng mấy chốc mà cái án giết vua đã thành. Thị Lộ bị tội trảm quyết. Khi đao phủ sắp sửa đem lên đoạn đầu đài thì nàng xin phép được tắm gội dưới sông lần chót. Người ta đồng ý như lời nàng xin, và cho một người lính gác tù đi canh. Nhưng khi vừa bước xuống nước, rắn liền hiện nguyên hình và trườn xuống sông mất tích. Người lính gác để sổng nữ tù nhân liền bị bắt giam theo luật phải chết thay. Vụ án Thị Lộ vì chính phạm trốn mất, nên búa rìu pháp luật tự nhiên giáng xuống đầu cả nhà họ Nguyễn Trãi. Theo lệnh triều đình, bà con thân thích của ông bất kể nam nữ già trẻ, tất cả đều bị xử giảo. Riêng người lính gác tù và Nguyễn Trãi bị chôn sống.

Hôm thi hành bản án, người lính gác là kẻ chịu cực hình đầu tiên. Khi sắp sửa đến lượt Nguyễn Trãi thì bỗng đâu người vợ lính gác tù chạy lại nhảy chồm lên mộ chồng gào khóc thảm thiết, đòi một hai chết theo chồng cho trọn đạo. Trước cảnh ấy, Nguyễn Trãi khuyên chị:
- Ta vì một người thiếp mà bị chết oan cả họ, còn chồng nàng thì lại vì ta mà bị thiệt thân. Thôi hãy coi như là số mệnh. Đừng khóc nữa. Hãy ngửa tay ra ta ghi lại một chút dấu tích. Sau này nếu có việc gì thì đừng quên ta.
Khi người đàn bà ngửa tay ra, Nguyễn Trãi bỗng ho ra một giọt máu đỏ hỏn vào lòng bàn tay của chị ta. Thế rồi giọt máu ấy trong tích tắc như ngấm vào tay chị ta và tan biến mất...

(Số phận người vợ người lính gác tù về sau như thế nào, con rắn ngày xưa giờ ra sao, kính mời quí vị độc giả đón xem kì tới)

Nguồn của truyện và hình minh họa: HungLan Design. Chân thành cảm ơn chú Hùng Lân đã cho phép TSTT đăng lại.

 

Thêm lời bình


Mã an toàn
Thử từ khác

Cổ tích giúp cho trí tưởng tượng của trẻ thêm phong phú, tâm hồn giàu yêu thương và cảm xúc, biết phân biệt cái xấu, cái tốt…; đặc biệt phát triển ngôn ngữ nghe và nói là những gì tốt đẹp nhất và thiết thực nhất mà truyện cổ tích đem lại cho trẻ thơ.

Tìm với Google

Tìm kiếm Tùy Chỉnh

Yêu TSTT