Mua Sách Nidila tiếng Anh

Ebook Order Option

More information
Truyện Tiên 12+ Lứa tuổi trên 18 Nghìn lẻ một đêm Nghìn lẻ một đêm - Kỳ 5: Thương gia và thần linh

Nghìn lẻ một đêm - Kỳ 5: Thương gia và thần linh

Gioi thieu

1001-06-Thương gia và thần linh

(Tóm lược kỳ trước: Con gái của tể tướng là Sararác được tiến cung làm vợ vua một đêm.  Theo đúng lệnh thì sau đêm hầu hạ vua nàng sẽ bị chém đầu vào buổi sáng. Khoảng một giờ trước khi trời sáng thì theo sự sắp đặt, em gái của nàng đánh thức nàng dậy và yêu cầu nàng kể một chuyện thần tiên hay nhất cho nghe trước khi hai chi em vĩnh biệt. Được vua cho phép, Sararác bắt đầu kể chuyện sau).

Thương gia và thần linh

Ngày xưa có một thương gia khoảng 40 tuổi rất giàu có. Ông qua lại buôn bán với các thành phố lớn trong và ngoài nước.

 Ông chỉ giao dịch làm ăn với các mối lớn, mỗi năm phải đi xa bốn năm chuyến. Có một lần ông phải đi bàn chuyện làm ăn ở một thành phố cách chỗ ông ở một sa mạc, mỗi bận đi về cũng phải năm ngày đường. Phương tiện di chuyển tốt nhất là lạc đà. Quần áo đồ dùng cho chuyến đi hơn mười ngày đựng trong một rương lớn để trên lưng lạc đà cùng với một rương nhỏ đựng thức ăn. Ông rất thích chà là và đem theo rất nhiều để ăn vặt dọc đường.
Lúc đó vào mùa hè nên sa mạc rất nóng. Bận đi bình thường, không có chuyện gì xãy ra. Tới nơi bàn cãi chuyện làm ăn thành công tốt đẹp, ông mua một số quà cho vợ con rồi hớn hở lên đường trở về. Không còn lo nghĩ chuyện làm ăn ông nhận ra đường về trên sa mạc nóng như thiêu như đốt. Sa mạc mênh mông rất hiếm cây xanh, cát rất nhiều, hết đụn này tới đụn khác. Thỉnh thoảng lại có gió cát hắt vào mặt làm nó đã khô lại càng khô cằn hơn. Con lạc đà thật là giỏi, nó cứ lầm lủi đi về phía trước mặc cho sức nóng như trong hỏa lò và gió cát từng cơn rất khó chịu. Tới buổi trưa ngày thứ ba trên đường về, ông thấy trước mặt có một cụm vài buội cây xanh. Ông rất mừng vì đang vừa mệt vừa đói nên muốn kiếm chỗ để nghỉ và ăn trưa. Mấy buội cây xanh nầy thật là nơi lý tưởng. Nó không cao lắm nhưng có tàng che mát, lại có một giếng nước bên cạnh. Ông buộc lạc đà vào một nhánh cây, múc nước ở giếng cho nó uống. Xong ông lấy một tấm vải trải dưới bóng cây rồi dọn đồ sửa sọan ăn. Theo tục lệ của tôn giáo ông, ông chấp tay nói lời cám ơn những người đã góp công vào việc giúp ông có bửa ăn ngày hôm đó và tự hứa sẽ ra sức giúp lại xã hội để xứng đáng với bửa ăn. Ăn trưa xong, ông đem chà là ra tráng miệng. Ngồi dưới bóng mát nhìn nắng như lửa nhảy múa lung linh bên ngòai, ông ung dung thưởng thức món chà là dịu ngọt thắm thía. Thật là xui, nếu khi ăn ông không quăng hột chà là bừa bãi thì đâu có chuyện gì xãy ra. Tuy nhiên ông nghĩ đó là chuyện thường vì đây là cả một vùng sa mạc rộng lớn cần gì phải lo chuyện rác rến. Khi ông sửa sọan ngã lưng nằm xuống ngủ một giấc ngắn cho lại sức thì nghe một tiếng nổ dữ dội và một ông thần to lớn hiện ra trong đám bụi cát mờ mịt trước mặt ông! Ngước nhìn lên, thương gia thấy vị thần nầy cao gấp mười người thường, tóc quăn đen, mặt đen, và râu đen xồm xoàm. Vị thần mắt sáng lắp lánh, đang giận dữ, tay mặt cầm một thanh gươm rất dài và bén ngót, tay trái chỉ vào mặt thương gia hét lớn,
- Ngươi hãy chuẩn bị, ta phải giết ngươi!  
Thương gia sợ quá, run rẩy nói,
- Thưa thần, tại sao ngài lại muốn giết tôi? Tôi đâu có làm tội gì!
- Ta phải giết ngươi vì ngươi đã giết chết con trai ta.
- Thưa thần linh, ngài có lầm lẫn chăng? Tôi chưa hề gặp con ngài, làm sao tôi giết cậu ta được?
Vị thần nạt lớn,
- Có phải ngươi vừa ăn chà là không?
- Dạ phải.
- Vậy ngươi có quăng hột chà là vun vải mọi nơi không?
- Dạ có.
Vị thần gầm gừ,
- Vậy là chính ngươi đã giết chết con ta! Vừa lúc con trai ta đi ngang qua đây, ngươi đã quăng hột chà là trúng mắt làm nó bị đui té ngửa ra đụng đầu vào đá mới chết.
Thương gia sợ quá, không ngờ mấy hột chà là lại hại ông như vậy. Ông đứng sững sờ trong sợ hải. Vị thần linh lại hét lớn,
- Ngươi hết cãi rồi chớ gì. Hãy nằm xuống để ta chặt đầu ngươi.
Vị thần đưa tay định đè thương gia nằm sắp xuống đất thì thương gia lật đật quỳ xuống lạy năn nỉ,
- Thưa thần, quả tình tôi không cố ý giết con ngài. Mong ngài hiểu điều đó mà tha chết cho tôi.
- Không được, giết người là phải đền mạng. Nếu ngươi không cố ý, ta cho ngươi được chọn cách chết. Ngươi muốn bị chém đầu, bị đâm cổ, hay bị xé xác? Nói cho mau.
Biết không thể tránh khỏi cái chết, thương gia run rẩy nói,
- Thưa thần, nếu thần quyết ý giết tôi thì tôi chỉ xin thần cho tôi một thời gian để từ biệt vợ con và sắp xếp chuyện nhà. Tôi cũng có con và thương chúng nó như ngài thương con ngài vậy?
- Nhà ngươi cần thời gian bao lâu?
- Dạ một năm.
- Ngươi hãy thề trước Thượng Đế là giữ lời hứa của ngươi đi.
Sau khi người thương gia trịnh trọng thề, vị thần nói, “Một năm sau, ta sẽ gặp ngươi tại đây vào đúng trưa.” Nói xong vị thần biến mất. Còn lại một mình, thương gia bàng hoàng vui mừng vì vừa thóat chết nhưng nghĩ tới lời thề chợt thấy lo lắng buồn phiền. Mấy ngày đường còn lại tuy vẫn cực nhọc gian nan với cơn nắng thiêu đốt của sa mạc nhưng không thắm thía gì so với cái ý nghĩ ông không còn sống được bao lâu nữa.
Về tới nhà, vợ con ra mừng đón. Thấy ông không hớn hở vui tươi như sau mỗi lần về trước, người vợ hỏi,
- Bộ chuyện làm ăn bị thất bại hay sao mà anh có vẻ buồn như vậy?
- Không đâu, chuyện làm ăn rất tốt nhưng lại không còn ý nghĩa gì nữa!
Rồi ông nói cho vợ con biết chuyện gặp thần linh và hẹn một năm sau tới nộp mạng ra sao. Vợ con òa lên khóc làm ông cũng mủi lòng chảy nước mắt. Đứa con gái tám tuổi của ông ngây thơ nói sao ông không trốn luôn. Ông nói lời đã hứa dù là với người thường cũng phải giữ huống chi là với thần linh. Sau đó ông giao công việc làm ăn lại cho vợ con, sắp xếp người giỏi phụ giúp. Kế đến ông trả hết các món nợ để vợ con không phải lo lắng về sau. Ông trích ra một số tiền lớn để cứu giúp người nghèo, bệnh tật, già nua cô độc, và trẻ mồ côi.
Thời gian thắm thoát chỉ còn vài ngày là hết một năm. Ông sắm sửa lên đường tới chỗ hẹn. Vợ con khóc lóc đòi theo, ông cương quyết không cho vì không muốn họ thấy cảnh ông bị giết sẽ đau lòng. Vợ con đành đứng khóc nhìn tới khi ông đi khuất dạng. Khoảng vài giờ trước buổi trưa của ngày hẹn, ông tới địa điểm đã gặp thần linh của một năm trước. Cũng buội cây đó, cũng giếng nước đó. Ông không ngờ mình lại phải chết ở nơi hẻo lánh nầy! Một lúc sau thương gia thấy có một ông già giắt một con dê cái tứ hướng Bắc đi xuống và tới chỗ giếng nước. Ông già tuổi trạc 60, hơi ốm, gương mặt rắn rỏi nhưng hiền từ. Thương gia cúi đầu chào, ông già ngạc nhiên nói,
- Thật không ngờ ở chỗ hẻo lánh này lại có người. Có phải chú em tới đây lấy nước uống và nghỉ ngơi không?
Thương gia buồn rầu kể chuyện mình và khuyên ông già hãy sớm đi nơi khác để tránh gặp thần linh mà rước họa vào thân. Ông già cám ơn lòng tốt của thương gia nhưng tò mò muốn ở lại xem chuyện sẽ xãy ra. Một lúc sau nữa lại có một ông già khác đi từ hướng hướng bờ biển vào, tay dắt hai con chó mực. Ông này khoảng hơn 55, người lùn, mập mạp, vẻ mặt tươi vui. Ông ta cũng ngạc nhiên sao chỗ hẻo lánh lại gặp được hai người. Ông già thứ nhất thuật lại chuyện của thương gia và rủ ông thứ hai ở lại xem có giúp được gì không. Chừng năm mười phút là tới đúng trưa, mọi người hồi hộp chờ thần linh xuất hiện, chợt thấy từ hướng Nam có một người đàn bà đi tới. Người đàn bà này không biết là trẻ hay già. Nhìn tướng đi thì là một bà già vì thân hình ốm yếu, chống gậy đi chậm chạp, da ở tay chơn và cổ thì nhăn nheo. Trái lại gương mặt như là một cô gái rất trẻ và đẹp lắm, tóc đen mướt, da mặt mịn màng. Mọi người chỉ nhìn mà không biết phải xưng hô ra sao. Cô gái “bà già” nói,
- Các người đừng ngạc nhiên. Tôi biết ở đây sắp xãy ra chuyện nên muốn tới xem náo nhiệt.
Nói xong bà tới kiếm một chỗ ngồi dưới bóng mát. Trời vừa đứng bóng thì có một tiếng nổ lớn và vị thần đáng sợ của năm trước hiện ra, tóc quăn đen, mặt đen, và râu đen xồm xòam. Không để ý tới những người khác, tay trái vị thần nắm cổ thương gia lên, tay phải quay chiếc gươm lớn bén ngót, hét lớn,
- Giờ ngươi sẵn sàng chết rồi chớ gì?

(Còn tiếp)

Thông báo 

Các độc giả có thể tự do sao chép và phổ biến bài này nhưng xin nêu rõ dịch giả và xuất xứ là Nidila Nguyễn của www.tusachthantien.com

 

Cổ tích giúp cho trí tưởng tượng của trẻ thêm phong phú, tâm hồn giàu yêu thương và cảm xúc, biết phân biệt cái xấu, cái tốt…; đặc biệt phát triển ngôn ngữ nghe và nói là những gì tốt đẹp nhất và thiết thực nhất mà truyện cổ tích đem lại cho trẻ thơ.

Đăng nhập



Tìm với Google

Tìm kiếm Tùy Chỉnh

Tủ sách của bé

Bach Khoa Tri Thuc Bách Khoa Tri Thức Cho Trẻ Em

Được thiết kế với rất nhiều dữ liệu hấp dẫn và những câu hỏi thú vị, cuốn sách này là một món quà dành cho tất cả các em nhỏ thích khám phá từ khủng long, các loài chim, đại dương cho đến các lâu đài thời Trung cổ và kỷ nguyên công nghệ vũ trụ.

Nhung Nguoi Khon Kho Những Người Khốn Khổ

Tập sách tranh truyện xinh xắn và thú vị này được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết nổi tiếng Những người khốn khổ của nhà văn Vích-to Huy-gô.

Danh Nhan The Gioi Danh Nhân Thế Giới

Khác với IQ, EQ sẽ lớn lên từ chính sự quyết tâm và mơ ước trong mỗi chúng ta. Cùng đọc, cùng suy ngẫm về các danh nhân và nuôi dưỡng những hoài bão cao đẹp của mình, các bạn nhé!

Tên Miền Giá Rẻ